Nam & Giang




Dù đã lên kế hoạch từ rất lâu để viết về những dòng này từ rất lâu, nhưng có vẻ như trình độ văn vở của anh từ thời cấp 3 đến nay, cũng không tiến bộ mấy.
Bạn học chung trường từ thuở áo trắng, vậy mà phải đến chuyến xe Đà Lạt mưa bão năm ấy mới biết mình thương ai. Là chàng trai hướng nội, ít nói, hay ưu sầu — nghe vậy thôi chứ nửa đầu là chém gió =)) Nửa sau mới thật: chân thành, coi trọng tình cảm, hết lòng với gia đình. Và cứ rà trúng đài là nói nhiềuuuu không kịp thở.

Cô bạn cùng trường ngày ấy, nay là cô giáo đáng yêu, thuỳ mị, nết na, luôn quan tâm đến mọi người và yêu những điều nhỏ bé. Đi qua những năm tháng nhọc nhằn của tuổi trẻ nên kiên cường và đầy nghị lực. Dịu dàng vậy thôi — thi thoảng nhân cách thứ hai vẫn ghé chơi một chút =))









Chúng con và gia đình luôn muốn tổ chức buổi tiệc chu đáo và trang trọng, mọi thứ đã được chuẩn bị và đã lên kế hoạch chi tiết. Nhưng thời gian gấp rút không thể tránh khỏi những thiếu sót, mong quý quan khách rộng lòng bỏ qua. Một lần nữa xin cảm ơn những lời chúc, thịnh tình mà mọi người đã dành đến cho chúng con và gia đình!